Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

Những “vết chân tròn”

Từ ngày còn nhỏ, tôi đã biết đến một hình ảnh “vết chân hình lỗ đáo” qua bài thơ xúc động của Trần Đăng Khoa nói về một người thầy giáo là thương binh. Bài thơ đó mang tên “Bàn chân thầy giáo” được sáng tác vào năm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ của dân tộc ta đang ở thời kỳ khốc liệt nhất. Khi lớn lên, tôi gặp lại hình ảnh “Vết chân tròn trên cát” trong bài hát cùng tên của nhạc sĩ Trần Tiến sáng tác năm 1981, lúc cả nước ta đã hoàn toàn độc lập.
Hai tác phẩm – một thơ, một nhạc - sáng tác cách nhau khá nhiều thời gian, hai tác giả cũng không cùng thế hệ (nhà thơ Trần Đăng Khoa sinh năm 1958, lúc sáng tác bài thơ ấy mới là một cậu học sinh 12 tuổi; còn nhạc sĩ Trần Tiến sinh năm 1947, lúc sáng tác bài hát này (1981) đã gần 40 tuổi. Nhưng điều kỳ lạ là dù ở thời bình hay thời chiến, dù tác giả người lớn hay lứa tuổi thiếu nhi, dù là thơ ca hay âm nhạc… thì hai tác phẩm này vẫn có cùng một chủ đề, chung một hình ảnh đẹp mà xúc động: đó là vết chân hình lỗ đáo của người thầy giáo thương binh.
Người thầy giáo thương binh trong bài thơ của Trần Đăng Khoa đã theo tiếng gọi của Tổ Quốc “xếp bút nghiên lên đường chiến đấu”. Thầy lên đường khi “bài tập đọc còn dang dở”, trong cảnh “phượng đỏ ngổn ngang, mái trường tốc ngói, bảng đen lỗ chỗ bom bi”. Hôm nay, thầy trở về sau chiến tranh, không còn nguyên vẹn, một chân đã gửi lại chiến trường… Vẫn là những cô cậu học trò năm xưa, mái trường nay đã được sửa sang lại, nhưng…bàn chân thầy đã gửi lại nơi nào: Tây Ninh hay Đồng Tháp, Khe Sanh? Bàn chân ấy đã “vượt Trường Sơn, đạp lên đầu giặc”… Bàn chân đã mất nhưng vẫn đi theo học trò đến suốt cuộc đời. Sẽ rất khó khăn khi trở về với thương tật trên mình, người lính lại tiếp tục sự nghiệp trồng người còn dang dở. Cho dù bàn chân bây giờ “in hình lỗ đáo”, nhưng thầy lại tiếp tục dẫn dắt các em học trò “đi suốt cuộc đời” từ bàn chân tròn đặc biệt ấy. Và từ sự trở về không còn vẹn nguyên của thầy giáo, học trò đã “nhận ra cái chưa hoàn hảo trong cuộc đời mình”, để rồi thế hệ học trò của thầy sẽ “đi suốt chiều dài yêu thương, chiều sâu đất nước”. Chính thầy giáo đã truyền lửa cho các em học trò, hun đúc thêm tình yêu quê hương đất nước, bước tiếp con đường cách mạng của cha ông. Và hình ảnh “thầy ngồi ghế giảng bài, xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ” đã khiến cậu học trò day dứt không nguôi. Lẽ thông thường, giáo viên lên lớp được gọi là “đứng lớp” nhưng người thầy ở đây chỉ “ngồi giảng bài”, bởi thầy không thể “đứng lớp” đều đặn như bao đồng nghiệp khác. Nhưng chính hình ảnh “thầy ngồi ghế giảng bài, xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ” đã giúp cho học trò nhận ra “cái chưa hoàn hảo của mình” để cố gắng phấn đấu vượt lên, để tiếp bước chặng đường Cách mạng không mệt mỏi của cha ông.
Người thầy giáo trong âm nhạc của Trần Tiến lại có một hình ảnh đẹp qua việc “ôm đàn dạy các em thơ”. Thầy dạy chữ, dạy hát, dạy những giá trị nhân văn của con người, dạy các em tình yêu quê hương đất nước, dạy các em lẽ sống làm người. Dấu chân của thầy trong “Vết chân tròn trên cát” là một dấu chân đặc biệt. Người thầy ở đây tất nhiên đã dạy chữ cho học sinh, nhưng nhạc sĩ Trần Tiến lại không nhắc một chút nào đến những buổi lên lớp dạy chữ của thầy, mà khai thác khía cạnh thầy giáo “ôm đàn dạy các em thơ”. Thầy đã dạy bài hát nào vậy? Bài hát đó có cánh cò mênh mang trên đồng lúa, có mẹ em tảo tần một nắng hai sương, là câu ca dao “con cò bay lả bay la” bà vẫn thường hát ru em thuở nhỏ. Bài hát đó có những người đồng đội của thầy hy sinh âm thầm. Qua bài hát của thầy, những chiến công của thầy và đồng đội lại hiển hiện ra trước mắt. Những lúc cùng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, chia nhau từng giây sống khi đánh giặc trên chiến hào, cùng nhau đọc những lá thư gia đình bên cạnh hố bom. Và cả khi vuốt mắt cho đồng đội hy sinh, gói ghém những gì còn lại trong một tấm dù để gửi những kỷ vật chiến trường ấy cho gia đình họ… Bài hát đó “có ngọn gió cuốn bay theo dấu chân tròn” và đã để lại trên cát không phải là hình ảnh “in hình lỗ đáo” nữa mà là “một bài ca trên cát trắng bao la”. Đó là bài hát không lời mà sao cứ day dứt người nghe, day dứt những ai chứng kiến “vết chân tròn trên cát” ấy. Bài ca không lời đó được “viết trong thầm lặng, trên bờ cát không lời” mà sao nhức nhối, nhói đau, mà sao rất đỗi tự hào.
Trong thực tế cuộc sống, có nhiều thương binh trở về sau cuộc chiến. Đất nước Việt Nam ta trải qua nhiều cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại, những liệt sĩ nằm lại chiến trường không ít, những người lính trở về sau chiến tranh không còn lành lặn cũng chẳng phải là hiếm, nhưng họ đều đã biết tự đứng lên trên đôi chân không còn nguyên vẹn của mình để làm nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Họ vẫn tiếp tục đóng góp cho xã hội, không hề trở thành “gánh nặng” cho người thân, mà còn là trụ cột vững vàng trong gia đình theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ là những người “tàn nhưng không phế”. Quanh ta, có biết bao nhà báo, nhà văn, thầy giáo, nhạc sĩ, nhà thơ, bác sĩ… là những nhà khoa học tiếp tục phát minh sáng chế cống hiến chất xám của mình cho công cuộc xây dựng đất nước.
Những “vết chân tròn” ấy không chỉ in “trên cát” mà còn in dấu trên khắp các công trường nhà máy xí nghiệp. Những “vết chân tròn” ấy là 2 vợ chồng thương binh (ông Lê Tự Hành và bà Nguyễn Thị Hương) ở thôn 1 xã Rô Men huyện Đam Rông tỉnh Lâm Đồng đã vượt khó vươn lên làm giàu trở thành những hộ nông dân sản xuất kinh doanh giỏi. Là thương binh Nguyễn Văn Thoãng (ấp Hòa An xã Long Thới, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre) trở thành “tỉ phú nuôi ếch”. Đó là thầy giáo thương binh Đặng Vương Phiếm (hiệu trưởng trường THPT Đông Quan, Đông Hưng, Thái Bình - một ngôi trường có nhiều học sinh giỏi cấp tỉnh, quốc gia). Là thầy giáo Đỗ Quốc Vinh, giáo viên trường THPT Hạ Hòa, Phú Thọ, thương binh hạng 2/4. Sau khi về hưu, thầy đã tiếp tục trồng rừng phủ xanh đất trống đồi trọc vùng quê mình. Là thầy giáo Nguyễn Tiến Dũng - Hiệu trưởng trường Cao đẳng kinh tế kỹ thuật Thái Bình, nhiều năm liền đưa trường trở thành đơn vị tiên tiến. Là người thương binh hạng 4/4 Võ Văn Tâm (Ấp Trung Đông, xã Thới Tam Thôn, huyện Hóc Môn, TP Hồ Chí Minh) 30 năm chữa bệnh miễn phí cho người nghèo. Ông Tâm cũng vừa được UBND Thành phố Hồ Chí Minh trao tặng danh hiệu 114 Tấm gương thầm lặng mà cao cả. Là thương binh trở về từ cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 Chu Thế Phong (thôn 10 xã Hào Lễ, huyện CRoong Bông, Đắk Lak) là giàu bằng nghề trồng rừng…cùng biết bao thương binh khác tuy “tàn mà không phế” rất đáng để chúng ta học tập, noi theo. Trở về sau cuộc chiến, cho dù họ là ai trong cuộc sống, họ vẫn giữ vững những phẩm chất tốt đẹp của Bộ đội Cụ Hồ, như con ong góp thêm chút mật ngọt cho đời. Có thể họ còn lành lặn chân tay, nhưng đâu đó trong cơ thể họ vẫn còn vài mảnh đạn, khi trái gió trở trời lại đau nhức, tê buốt. Những “vết chân tròn” ấy đáng để chúng ta nghiêng mình kính phục, ngả mũ cúi chào họ bởi dù trên mặt trận làm kinh tế hay là nhà khoa học, giáo viên, nhà báo… họ vẫn mãi là những người lính xung trận, đem lại thắng lợi thành công.
Hai cuộc chiến đã đi qua, những cống hiến của họ trong thời bình đáng để chúng ta phải suy nghĩ. Cho dù trong thơ ca âm nhạc hay ngoài đời, những “vết chân tròn” ấy sẽ mãi là tấm gương cho thế hệ trẻ về một ý chí “tàn mà không phế”. Và bài thơ, khúc hát không lời ca ngợi họ vẫn còn mãi trong lòng mỗi người dân Việt nam. Mỗi khi đến dịp 27/7, chúng ta không khỏi ngậm ngùi tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh, và càng tự hào với việc làm của những người trở về sau cuộc chiến. Mỗi chúng ta hãy tự soi vào mình để cùng hoàn thiện bản thân hơn, cùng xây dựng đất nước, xứng đáng với những gì mà các anh đã dâng hiến, hy sinh.
Nguyễn Thị Diệp

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Cái kết bất ngờ khi chồng thuê thám tử theo dõi vợ

"Cá" mắc câu
Hà suốt ngày bận bịu với việc đưa đón con, chợ búa, chăm sóc nhà cửa. Đồng lương của Niệm lo cho cả gia đình. Hà biết vậy nên chi tiêu rất tiết kiệm. Cô nhiều lần định kiếm việc làm nhưng Niệm không muốn, anh chỉ cần vợ toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, việc kiếm tiền anh đảm đương được.
Thế nhưng gần đây, Hà không nói không rằng đăng ký đi tập thể dục. Ban đầu, Niệm không để ý, vì Hà tập từ lúc 7 giờ đến 8 giờ tối, khi lo cơm nước xong xuôi, 2 đứa nhỏ tự giác ngồi vào bàn học. Niệm thì ngày nào cũng đi làm về lúc 9 giờ.
Sau mấy tháng, Niệm mới biết, khi anh bỗng nhiên thấy vợ mình gọn gàng, xinh đẹp hẳn ra, coi bộ cũng giảm được 5-6kg. Hà trở nên vui vẻ, tươi tắn, thỉnh thoảng lại hát vu vơ rất yêu đời.
Rồi cô sắm sửa váy đầm để đi làm. Bạn Hà có một nhà hàng, cô ấy vừa sinh con nhỏ nên nhờ Hà làm thủ quỹ cho yên tâm. Niệm thấy vợ thay đổi 180 độ, bắt đầu chú ý và lo lắng. Khi bắt gặp chiếc giày khiêu vũ màu đỏ, Niệm tức sôi gan, nghĩ tới cảnh vợ mình tình tứ trong tay gã đàn ông lạ với những bước nhảy lãng mạn.
"Lạy ông tôi ở bụi này"
Thám tử Oanh đến nhà hàng nơi Hà làm việc. Hà khá hòa nhã và vui vẻ nên các nhân viên ở nhà hàng rất mến cô. Họ khen Hà mới đi làm nhưng rất cẩn thận, kỹ lưỡng, hợp với công việc thủ quỹ. Hà ở đó suốt từ sau khi đưa 2 con tới trường cho đến giờ đón các con về. Cho con tắm rửa cơm nước xong, Hà lại chở 2 đứa đi học ngoại ngữ. Lúc đó, cô mới tranh thủ chạy đến phòng tập thể dục.
Thám tử Oanh đăng ký vào tập cùng Hà. Cô đứng gần Hà rồi tranh thủ bắt chuyện, làm quen. Nghe Oanh nói mới tập bữa đầu tiên, băn khoăn không biết có giảm cân được không, Hà vui vẻ chia sẻ, nhờ tập ở đây mà cô giảm được khá nhiều cân.

Giờ đây, Niệm thấy bối rối khi anh phải đối diện với sự thật bị phơi bày (Ảnh minh họa)
Giờ đây, Niệm thấy bối rối khi anh phải đối diện với sự thật bị phơi bày (Ảnh minh họa)
Hôm sau, Hà “bật mí” cho Oanh cách giảm cân, khuyên Oanh nên theo đó mà làm. Hà nói, quan trọng là phải có động lực và quyết tâm. Cô quyết trở thành người phụ nữ quyến rũ, tự tin chứ không thể làm ôsin cho gia đình hoài được.
Tập được mấy hôm, 2 người có vẻ thân thiết, Hà rủ Oanh đi học khiêu vũ. Cô cười mắt long lanh: “Thầy dạy khiêu vũ đẹp trai lắm, khéo léo lắm, em gặp sẽ mê ngay. Hôm trước chị nhảy bị trượt chân, té gãy cả gót giày, may có thầy đỡ kịp”.
Thầy dạy khiêu vũ còn trẻ, Hà xởi lởi giới thiệu Oanh với thầy. Trông thầy không có tình ý gì đặc biệt với Hà, lại có vẻ thích Oanh, còn mời Oanh uống cà phê sau buổi học. Oanh phải vờ nói bận việc, hẹn lần khác.
Suốt 2 tuần liền, nhịp sống của Hà đều đặn diễn ra như thế, không có gì lạ. Niệm thắc mắc, không lẽ vợ anh đi tập thể dục, rồi khiêu vũ, chỉ để đẹp, để biết chơi chơi vậy thôi sao? Nếu nói là để tạo sự hấp dẫn, thu hút thì cô phải nồng nhiệt hơn với anh chứ? Đằng này Hà vẫn cư xử bình thường như trước. Chắc chắn cô ấy có người khác mà Niệm chưa tìm ra. Vì vậy, Niệm yêu cầu thám tử tiếp tục theo dõi Hà.
Cuối cùng, Hà cũng hẹn gặp một người đàn ông. Anh ta tặng cô món quà, có vẻ như anh ta vừa đi công tác xa về. Hà tỏ ra mừng rỡ khi gặp anh ta nhưng không phải là vẻ mừng rỡ gặp người yêu. Anh ta cũng có vẻ vừa nôn nóng, vừa tò mò.
Thật bất ngờ, Hà lại lấy đôi giày khiêu vũ bị gãy gót đưa cho anh ta. Hà nói, đó là của vợ anh ta. Hà còn đưa một xấp hình vợ anh ta cùng Niệm đi khiêu vũ và tới những nơi khác nữa. Thì ra, Hà cũng thuê thám tử theo dõi chồng và khi biết Niệm ngoại tình, cô đã lên phương án hành động.
Niệm bàng hoàng khi biết thông tin này. Anh không hề biết cách đây mấy tháng, khi anh và người tình đi bar, cô ta đã bị gãy gót giày và vứt luôn nó ở sàn nhảy. Niệm cũng không hề rõ Hà đã biết chuyện “ăn chả” của anh từ lâu, thế nên anh vẫn cứ vô tư đi lại với người tình, lại còn tỏ ra nghi ngờ ghen ngược vợ nữa. Giờ thì anh phải đối diện với sự thật bị phơi bày.
Nguồn: sưu tầm

"Hạnh phúc không tiền" - chia sẻ của ông chồng "lương tháng không đủ 30 triệu"

Vợ tôi nghỉ công tác đã lâu vì lý do sức khỏe. Từ ngày vợ tôi nghỉ việc, kinh tế gia đình khó khăn hơn nhưng chúng tôi dần quen với việc đó.
Tôi nghĩ chúng ta cần tiền để lo cho cuộc sống nhưng cuộc sống còn những điều khác quan trọng hơn tiền bạc.
Những thứ đó theo tôi sẽ có ưu tiên như sau: Sinh mạng, sức khỏe và tình thân gia đình…
Tôi không thể dành tiền để mua cho vợ mình mẫu điện thoại iphone mới nhất nhưng sẽ dành tiền để cô ấy có dịch vụ y tế tốt nhất khi sinh. Tôi cũng không thể mua cho mình chiếc SH nhập khẩu nhưng sẽ dành tiền để con tôi có điều kiện học tập tốt nhất có thể.
Gia đình tôi cũng không có điều kiện để đến các trung tâm mua sắm cao cấp mỗi dịp cuối tuần mà thay vào đó tôi thường đưa vợ và con trai đi công viên để cả nhà cùng đi dạo, cùng câu cá, cùng nói chuyện và giao tiếp với mọi người xung quanh. Nơi đó tôi có thể dạy con tôi cách rót nước và cái hang đất để bắt dế mèm, cách bứt những bông cỏ lau mọc hoang.
Tôi cũng không đủ tiền để thường xuyên cho con trai đến những trung tâm vui chơi đắt tiền hay mua sắm đồ chơi tại My Kingdom. Nhưng thật may, nó vẫn luôn hứng thú với đàn mèo con mới sinh của mình, với bể cá cảnh của bố hay không ngừng háo hức cùng bố, mẹ làm những mô hình ô tô, căn nhà bằng bìa các tông mà tôi mang về từ siêu thị.
Mỗi lần như vậy nó lại đóng vai mèo con vào ra, quanh quẩn trong cái mô hình mà nó gọi là “chuồng”.
Và thật kỳ lạ là nó thích thú chơi với các mô hình ô tô bằng bìa hơn là chiếc ô tô nhỏ tự lái chạy ac quy mà ông ngoại mua cho.
Con trai tôi cũng không được học các lớp kỹ năng, tư duy, ngoại ngữ hay tham gia trại hè quốc tế nhưng nó biết cách chăm sóc những chú mèo con, biết cách trồng và chăm cái cây be bé của nó, luôn hứng thú khi chăm sóc những chú cá xanh đỏ và biết tự làm những đồ chơi nhỏ cho mình.
Tôi không đủ tiền để mua tặng vợ những chiếc váy thật đẹp ngoài kia, những món đồ tôi mua tặng vợ, con phần lớn là những món đồ sale off cuối mùa mà tôi “săn” trên các website bán hàng của nhật hay trên amazon và thật lạ, vợ tôi luôn thích thú, ôm 2 bố con cám ơn khi được tặng quà dù chỉ là chiếc áo mặc ở nhà.
Vợ tôi rất thích xem phim nhưng tôi cũng không thể thường xuyên đưa gia đình đến những trung tâm chiếu phim đắt tiền. Nếu đi thì sẽ vào “thứ 2 cuối cùng của tháng” hoặc “thứ 4 vui vẻ” thời điểm mà những suất chiếu có giá vé tốt nhất.
Tôi thường download những bộ phim hoạt hình hay, những bộ phim chiếu rạp vào USB để cả nhà cùng xem sau giờ cơm. Còn vợ tôi thường làm bánh quy để nhấp nhám khi xem và thật lạ con trai tôi thường thích bánh của mẹ làm hơn là bịch bắp ra bơ mà tôi mua ngoài hàng.
Hiếm khi tôi được dùng bữa trong những nhà hàng ngon, sang trọng trừ những dịp đặc biệt tham dự cùng cơ quan hay bạn bè. Tôi thường dùng bữa sáng là bát bún vợ nấu, hay bát cơm nguội vợ hâm nóng cùng đồ ăn tối hôm trước còn bữa trưa thường là suất cơm văn phòng tầm thường, thậm chí là ổ bánh mỳ suốt bao năm qua…thật may chẳng sao cả.
Đồ mặc đi làm của tôi thường là đồng phục hay những chiếc sơmi sale có giá 100-200 nghìn, nhưng thật may không ai đánh giá tôi qua giá trị chiếc áo đó, cũng có thể họ không biết.
Mỗi khi có gì hỏng hóc hay sửa chữa nhỏ trong nhà, tôi cũng không đủ tiền để thuê thợ sửa hay kỹ sư đến mà thường mua vật liệu tự mày mò sửa, làm sau giờ làm việc. Có thể làm buổi tối, buổi đêm, có thể kéo dài 1 ngày, một tuần hay bao lâu cũng được nhưng thật lạ tôi luôn có 2 khán giả trung thành cổ vũ và góp ý. Tôi cũng không có điều kiện để thường xuyên đưa gia đình về thăm nội, ngoại. Nhưng thật may ở thời đại công nghệ này mỗi tối con trai tôi vẫn có thể nói chuyện với ông bà qua video call để kể cho ông bà về nốt muỗi cắn khi chơi ngoài sân buổi chiều, mách chuyện bị phạt vì chưa ngoan hay khoe đồ chơi mới của nó.
Lâu rồi gia đình tôi cũng không được đi du lịch, những chuyến “du lịch” vào những kỳ nghỉ lễ dài luôn có đích đến là nhà ông bà nội, ngoại nơi chúng tôi có thể quây quần bền gia đình lớn của mình, nơi tôi sẽ đưa vợ và con trai đi dạo ở bãi biển nhỏ gắn liền với tuổi thơ của mình, kể cho họ những kỷ niệm thời trẻ con.
Còn 10 ngày nữa là đến sinh nhật vợ tôi, sẽ là chiếc bánh sinh nhật nhỏ, một bó hoa hồng cũng nhỏ, loài hoa mà vợ tôi thích. Vài người thân bên mâm cơm vợ tôi chuẩn bị. Con trai tôi sẽ thổi nến đến lần thứ 10 vì nó vốn thích thổi nến, nó sẽ líu lo hát bài “Happy birthday” theo cái cách mà chỉ có chúa mới hiểu. Nhưng thật lạ là tôi luôn nhìn thấy niềm hạnh phúc trong mắt của vợ tôi.
Tôi không có ô tô, thậm chí không có nổi chiếc xe ga đắt tiền. Tôi cũng chưa xây được ngôi nhà mơ ước. Và vẫn đang cố gắng vì điều đó. Nhưng thật lạ là tôi có cảm giác rằng mình đã có “tất cả”.
Còn rất nhiều “sự lạ” trong cái gia đình bé của tôi và tôi hạnh phúc với những “sự lạ” đó. Tôi không đủ tiền để mua hạnh phúc cho bản thân và gia đình nhưng sẽ cố gắng cùng họ tìm kiếm những “hạnh phúc không tiền”. Chúc các bạn sớm tìm được hạnh phúc của riêng mình.

Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

Vì sao phụ nữ thường nhanh già hơn nam giới?

Độ dày của làn da                                                            
Trung bình da của một người đàn ông dày hơn khoảng 25% làn da phụ nữ. Và dù là đàn ông hay đàn bà thì làn da của chúng ta luôn mỏng đi theo thời gian, càng già thì da chúng ta càng mỏng hơn, da càng mỏng càng dễ nhăn nheo, lão hóa.
Mật độ Collagen
Collagen là loại protein không thể thiếu trong cơ thể mỗi người, nó giúp việc liên kết các mô tế bào chặt chẽ hơn và duy trì sự đàn hồi cho làn da, từ đó mang lại sự tươi trẻ và làn da căng mịn. Vì đàn ông có mật độ collagen cao hơn so với phụ nữ nên phụ nữ thường già nhanh hơn đàn ông ở cùng độ tuổi.

Mất mát Collagen            
Lão hóa da với các biểu hiện: da hình thành nếp nhăn, nếp gấp; da khô, thiếu sức sống; da chùng nhão, mất tính đàn hồi…liên quan mật thiết với sự hao hụt của collagen. Đàn ông  mất khoảng 1%  collagen mỗi năm sau tuổi 25. Nhưng ở phụ nữ, từ 18 tuổi, mỗi năm cơ mất đi 1 – 1,5% lượng collagen, sự chênh lệch này dẫn đến tình trạng da nhanh lão hóa hơn nam giới.
Đối với hầu hết chúng ta, kể cả nam hay nữ giới, những thông tin này hẳn chẳng vui chút nào. Phái mạnh thì luôn muốn người phụ nữ của mình xinh đẹp, trẻ trung hơn mình, “sang vì vợ” mà. Còn với chị em, hẳn chẳng ai muốn bị chê già hơn chồng/người yêu cả. Thế nhưng, bù lại cho sự không công bằng của tạo hóa, phụ nữ lại là những người biết cách làm đẹp và bảo vệ nhan sắc hơn đàn ông.
Bên cạnh đó, sự tiến bộ của y khoa thẩm mỹ, chúng ta hoàn toàn có thể lấy lại và duy trì nhan sắc thanh xuân. Bạn muốn cơ săn chắc, mặt thon nhỏ, mờ nếp nhăn sâu hay nâng cung mày, mí mắt? Đã có Ultherapy, công nghệ căng da, nâng cơ số 1 thế giới. Còn bạn muốn xóa nhăn, làm mịn da, thu nhỏ lỗ chân lông, thì có nhiều sự lựa chọn hơn: Thermage, Sóng cao tần hay Ice coax med…
Bằng cách tác động trực tiếp kích thích sản tăng sinh collagen, elastin tươi mới dưới da theo nguyên lý tự nhiên, an toàn, hoàn toàn không xâm lấn, các công nghệ này nhanh chóng loại bỏ hoàn toàn các dấu hiệu lão hóa da như: xóa nhăn nơi khóe mắt, khóe miệng, rãnh mũi-má; giúp làn da căng bóng, mịn màng và bằng phẳng; nâng, săn chắc cơ mặt chảy xệ, xóa nọng cằm, nâng cung mày, khắc phục triệt để tình trạng sụp mí; làm thon gọn hàm, tạo gương mặt vline, mịn màng và trẻ trung đến cả chục tuổi. Có được sức mạnh thần kì của các công nghệ này, chị em chẳng còn phải lo ‘trai 30 tuổi đang xoan – gái 30 tuổi đã toan về già’ nữa rồi phải không?
Nguồn: 24h

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Chi hội trưởng chi hội phụ nữ.

Chồng nằng nặc xin làm Hội trưởng Phụ nữ
Hôm lễ hội của làng, chồng mấy đứa bạn ngồi mâm trên, còn chồng tôi thì ở nhà ăn cơm nguội. Xấu chàng hổ ai chứ!
Tại tôi ngu mới ra nông nỗi này, giá như ngày xưa yêu được anh học cấp 3 thì bây giờ chí ít cũng là bà này bà nọ rồi. Cô bạn tôi có chồng làm phó thôn thôi mà mặt vênh vác như thể bà quan to nhất nhì thiên hạ.
Phải thay đổi số phận, đức năng thắng số, chuẩn bị bầu bán, phải chạy cho chồng một chức vụ gì, chí ít cũng là anh bảo vệ đồng, tay đeo băng đỏ nghênh ngang trên bờ máng...
Tham khảo kinh nghiệm nhiều cao thủ trong thôn, tôi quyết định đầu tư lấy lòng cử tri. Cách nào đây, cách gì thì cũng phải có tiền, có quà cho bà con trong làng ngoài xóm.
Chiến dịch đầu tiên tôi quyết: Tát ao cá, không bán mà biếu hết, mỗi gia đình 5 kg!
Một đội quân gồm 50 người được tôi thuê mang cá tới từng gia đình với lời nhắn tha thiết: Dạ thưa, mợ cháu là Nở ở xóm Lò Gạch biếu gia đình mấy cân cá nấu riêu ăn cho mát ruột ạ…
Tới buổi chiều thì toàn bộ 500 gia đình trong thôn đều đã được biếu cá, nhiều người đã gọi điện, nhắn tin cám ơn tôi, lòng mề tôi mừng phơi phới.
Sang ngày thứ 2 tôi quyết định mua 10 con bò to nhất chợ mổ biếu đều các gia đình, cả làng như có hội, mùi thịt bò thơm lừng bay xa ra tận cánh đồng.
Đội quân đi thám thính tình hình cho biết, bà con trong làng rất có cảm tình với tôi. Họ sẵn sàng bầu cho chồng tôi nếu anh ta ứng cử.
Công đoạn cuối cùng là động viên chồng tham gia ứng cử, hoặc không từ chối nếu có ai đó đề cử vào ban lãnh đạo thôn (tôi đã bí mật bố trí người đề cử chồng rồi).
Chồng tôi tỏ vẻ khó chịu, lão ấy nói: Tôi chả thích làm cán bộ đâu, chỉ thích đi cày, xong thì về nhà uống rượu là vui nhất thế giới.
Tôi động viên hết nước bọt, tôi kể cho chồng nghe mọi chức vụ trong thôn để anh ta lựa chọn: Trưởng thôn, Phó thôn, Chi hội trưởng Chi hội Nông dân, Chi hội trưởng Cựu chiến binh, thôn đội, Chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ…
Chồng tôi nghe xong thì quyết: Em cho anh làm chức Chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ được không?

Nguồn: Sưu tầm