Ở
chung cư, cái ngán nhất là chuông báo cháy reo. Lần đầu tiên tôi trải nghiệm là
vào năm 2013 ở một chung cư tại Q.2, TP.HCM. Khi này vợ mới có thai được 3
tháng nên phải cõng vợ từ lầu 11 đi xuống đất.
Chung
cư có cả 17 tầng nên mọi người túm tụm chui vào lối này, người có đèn pin, người
lấy điện thoại mở ra dò lối. Xuống đất thì bảo vệ tỉnh bơ: chưa phát hiện cháy.
Chuông báo cháy là do một người đốt vàng mã.
Rút
kinh nghiệm, mấy lần sau cứ chuông báo cháy reo là mọi người ra nhìn nhau xem
cháy ở đâu. Không thấy thì lại quay vào. Riết rồi cũng quen.
Rồi
chúng tôi chuyển qua dãy khác, tầng 17. Độ hai tháng trước, vào một ngày cuối
tuần, khi đang tắm lại nghe tiếng chuông kêu inh ỏi, liên hồi.
Dự
rằng phen này có cháy nên hối hả ra ngó trước dòm sau. Chẳng thấy gì. Nhưng
chuông vẫn không chịu tắt nên vội vã kêu vợ con đi trước, mình mặc đồ rồi khóa
cửa đi sau.
Vào
lối thoát hiểm chạy vội xuống, bắt kịp vợ con (đang khóc ầm ĩ) ở tầng 10. Hỡi
ơi, lối thoát hiểm chất đầy các vật dụng của một gia đình trong chung cư.
Vất
vả leo qua cũng xuống đến nơi thì cô bảo vệ hớt hải đi giải thích: cấp trên đến
thử chuông báo cháy đột xuất, bấm cho nó reng rồi... về rồi!
Từ
tết đến nay, nhà tôi chuyển sang chung cư khác, không biết có phải vì mới không
mà chuông báo cháy lại hay reo, một tháng mà đến hơn 10 lần, khi buổi trưa lúc
buổi chiều.
Căn
hộ tôi ở lầu 16 nên rất ngán chạy xuống. Cho nên hễ chuông reo là lại cứ...
kinh nghiệm cũ: đi ngó nghiêng xem có cháy thật không, và ở lại, và bình an vô
sự.
Thắc
mắc hỏi bảo vệ thì được giải thích: bà con yên tâm, nếu chuông reo mà không có
loa thông báo xuống thì cứ ở lại. Mấy lần sau, lần nào chuông reo nhanh thì ở
nguyên, lần nào réo rắt không chịu tắt thì người nọ dòm người kia, không nghe
loa thông báo thì... phập phồng trở vô nhà.
Đến
giờ, nghe tin về chung cư Carina Plaza cháy mới thấy ở liều nhưng gặp lành, tự
an ủi thà chuông cứ reo hoài mà không có cháy còn hơn gấp vạn lần có cháy mà
chuông không reo.
Nhưng
rồi lại phập phồng: nó reo miết nhưng không có cháy, đến chừng có cháy thiệt mà
chủ quan đâm to chuyện!
Khổ!
Nguồn: Tuổi trẻ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét